GLMB - CHƯƠNG 46

 Đầu dây bên kia cúp máy.

Bùi Tranh quăng chiếc di động xuống, xoay người ôm Chử Ngọc vào lòng. Mùi sữa tắm thoang thoảng, thanh đạm dễ ngửi, hắn cúi đầu vùi mặt vào cổ cô, một bàn tay rất tự nhiên luồn vào bên trong vạt áo rộng thùng thình. Chử Ngọc lắc lắc đầu, bầu ngực trắng nõn bên trong đã bị bàn tay hắn nắm lấy rồi xoa nắn. Cô cố gắng kéo tay hắn ra, dùng đỉnh đầu đẩy cằm hắn ra: “Không làm.”

“Sờ một lát cũng không được à,” Bùi Tranh cười một tiếng, “Tưởng được liếm vú cậu.”

Chử Ngọc vội bịt tai xoay người đi, quả nhiên, một tay khác của Bùi Tranh đã chuẩn bị sờ xuống dưới. Hắn ngựa quen đường cũ mà lần từ bụng dưới của cô xuống đến mép quần lót, rồi dán sát vào da thịt cô mà mò mẫm. Buổi sáng bụng dưới Chử Ngọc có chút nhói đau, cô ý thức được điều gì đó, lập tức nắm chặt lấy tay hắn. Giây tiếp theo, một luồng nhiệt ấm nóng bỗng nhiên từ hạ thể trào ra. Chử Ngọc đột ngột ngồi bật dậy, vươn tay gạt phắt tay hắn ra, một tay tốc chăn lên.

Bùi Tranh bật đèn đầu giường, Chử Ngọc đã xoay người bước xuống giường. Chiếc áo thun của hắn mặc trên người cô quá rộng, gần như che kín cả mông, bên dưới chiếc quần lót bằng vải cotton thuần túy có một vệt máu nhỏ màu đỏ. Chử Ngọc nhíu mày, lập tức xỏ dép lê đi thẳng vào phòng vệ sinh. Kỳ kinh nguyệt của cô không đều, hơn nữa thường xuyên bị ra máu vào nửa đêm, cô không ít lần choàng tỉnh trong một khoảnh khắc rồi phát hiện ra ga giường đã dính vết máu, tâm trạng lập tức tụt xuống đáy.

“Chử Ngọc, từ từ đã.”

Bùi Tranh kéo ngăn tủ đầu giường thứ nhất ra, từ bên trong lấy ra một gói gì đó. Chử Ngọc cảm thấy toàn thân không được tự nhiên, chỉ thấy hắn mở bao bì rồi lấy đồ vật bên trong ra. Một chiếc quần an toàn dùng cho ngày đèn đỏ —— Chử Ngọc ngẩng đầu nhìn hắn, Bùi Tranh đã vén vạt áo thun của cô lên, rồi vươn tay kéo tuột chiếc quần lót của cô xuống.

Cô khẽ hít vào một hơi, vội nắm lấy tay hắn: “Không… Không cần, tôi tự làm được, tôi tự làm được mà.”

Hắn không nói gì, dứt khoát đè tay cô lại, một tay nắm lấy mép quần lót của cô rồi cởi ra. Chử Ngọc cố ấn tay hắn, nhưng hắn đã tách hai mép chiếc quần an toàn ra, luồn qua chân cô rồi mặc vào cho cô một cách gọn gàng, biểu cảm trên mặt không có một tia biến đổi, cứ như thể đang làm một việc hết sức bình thường. Chử Ngọc không nói lời nào, chỉ ngửa đầu nhìn lên trần nhà.

Rất kỳ quái, cô và Bùi Tranh còn chưa thân thiết đến mức này thì phải?

Bùi Tranh cầm chiếc quần lót dính máu của cô trong tay, tiện thể vỗ nhẹ vào mông cô một cái: “Đi nằm đi, bụng có đau không?”

“Không đau, nhưng sao cậu lại chuẩn bị quần an toàn ở nhà thế?” Chử Ngọc có chút xấu hổ, nhưng không hỏi ra thì lại cảm thấy khó chịu, “Cậu ——”

“Cậu muốn qua đây ở, tôi chuẩn bị sẵn vài món đồ con gái hay dùng không phải rất bình thường sao?” Bùi Tranh nhướng mày, “Ngăn tủ đầu tiên còn có cả băng vệ sinh, cậu xem mai dùng loại nào.”

Bùi Tranh đi ra khỏi phòng, Chử Ngọc lập tức kéo ngăn tủ ra. Ngăn tủ đầu tiên đặt bốn năm gói băng vệ sinh đủ loại kích cỡ, cô lật qua lật lại, phía sau đống băng vệ sinh là những hộp bao cao su được xếp ngay ngắn trong một góc, còn có mấy chai chất lỏng trông cực kỳ khả nghi. Cô đẩy ngăn kéo lại, rồi xoay người lên giường. Bùi Tranh không biết đang bận cái gì, phải hai mươi phút sau mới bước vào phòng.

“Uống rồi hẵng ngủ.”

Bùi Tranh kéo chiếc bàn nhỏ đầu giường ra, đặt một cái bát lên. Chử Ngọc nhìn bát nước canh trong đó, hình như là canh táo đỏ, còn có vài miếng gì đó cô không nhận ra. Cô cầm lấy thìa khuấy khuấy, rồi ngẩng đầu nhìn hắn: “Đây là táo đỏ với cái gì nấu canh vậy cậu?”

“Hồng sâm, có bỏ đường phèn, chắc là không đắng lắm đâu,” Bùi Tranh cúi đầu nhìn cô, liếc mắt qua bụng dưới của cô, “Bụng thật sự không đau à?”

Buổi sáng thấy Chử Ngọc lúc giữa giờ cứ ôm bụng, hắn còn tưởng cô bị đau dạ dày. Hắn bật chiếc đèn đọc sách ở một bên đầu giường khác, rồi ngồi xuống bên cạnh nhìn cô từng thìa từng thìa uống hết bát canh táo đỏ. Chử Ngọc ăn uống rất chậm, lúc cúi đầu xuống, chiếc cổ của cô trông lại càng thêm xinh đẹp. Hắn không nhịn được mà nhìn thêm vài lần, rồi bỗng nhiên chạm phải ánh mắt của cô.

Ngón tay Chử Ngọc khẽ cào nhẹ lên ga trải giường, giọng nói mang theo một tia không tự nhiên: “Cảm ơn cậu.”

Bàn tay Bùi Tranh chống trên bàn, rồi anh đến gần hơn, nhìn cô: “Cảm ơn cái gì?”

Chử Ngọc không nói lời nào, bởi vì theo sự hiểu biết của cô về Bùi Tranh, kế tiếp hắn chắc chắn lại định nói mấy lời không biết xấu hổ nữa đây. Cô ôm bát uống sạch canh táo đỏ, rồi nhanh chóng rụt vào trong chăn. Bùi Tranh cất cái bát đi, rồi đứng ở mép giường nhìn cái đầu đang ló ra bên ngoài của cô. Hắn khom lưng xuống, ngón tay lướt từ trán cô xuống, rồi nhẹ nhàng véo véo vành tai cô: “Chử Ngọc, rốt cuộc là cảm ơn cái gì?”

Tay cô từ trong chăn vươn ra, cấu nhẹ vào cánh tay hắn một cái: “Không biết, ngủ đi.”

Hai ngọn đèn đều đã tắt, căn phòng lại trở nên yên tĩnh. Ánh đèn đường xuyên qua khe hở của rèm cửa hắt vào một chút, cô kéo chăn trùm kín đầu, phía sau, một thân thể ấm áp áp sát tới rồi ôm lấy cô. Lần này Bùi Tranh không động tay động chân nữa, lòng bàn tay ấm áp của hắn dán lên bụng dưới của cô, che ở phía trên, giọng nói cũng nhẹ đi rất nhiều: “Thật sự không đau à?”

“Không đau.”

Chử Ngọc lắc đầu, lần đầu tiên không lập tức đẩy hắn ra.

Bùi Tranh như đang cố nhịn cười, cánh tay siết chặt vòng eo cô hơn: “Bé ngoan, rốt cuộc là cậu muốn cảm ơn tôi cái gì?”


Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

GIÓ LÙA MƯA BAY - CHƯƠNG 1

GLMB - CHƯƠNG 2

GLMB - CHƯƠNG 3